Con của tôi không bắt buộc phải chia sẻ với bạn

Tôi vừa đọc những tâm sự của một người mẹ, những tâm sự đó đăng trên trang mạng xã hội nổi tiếng Facebook. Sau khoảng hơn 2 giờ sau, có gần 300 ý kiến chia sẻ về quan điểm này của chị. Nhiều người đồng ý, những người khác thì cho rằng việc chị dạy con “chia sẻ” như thế là một thái độ hơi bất thường. Người mẹ này, đã dạy con trai mình biết giữ ranh giới, không cần phải chia sẻ với các bạn mình gặp. Bạn đồng ý hay không đồng ý?

Trong bài viết của mình, người mẹ kể lại một sự cố gần đây liên quan đến con trai là bé Bi ở công viên và khẳng định rằng con trai của chị không bắt buộc phải chia sẻ đồ chơi của mình với những đứa trẻ khác.

Người mẹ này viết rằng, khi họ đang chơi công viên gần nhà, “bé Bi đã được tiếp cận bởi ít nhất 6 bạn nhỏ khác, tất cả đều yêu cầu Bi chia sẻ máy đồ chơi là chú rô-bốt biến hình model mới của cậu bé. Bé Bi đã bị choáng ngợp và ôm chặt đồ chơi vào ngực, trong khi các cậu bé kia quay sang nhìn tôi”.

Đó là khi người mẹ nói với con trai mình rằng, con có thể nói “không” với những đứa trẻ khác.

“Tất nhiên, ngay khi bạn ấy nói không, các bạn nhỏ khác chạy đến nói với tôi rằng Bi đã không chia sẻ, tôi nói, “Bạn ấy không cần phải chia sẻ với cháu. Bạn ấy sẽ nói không nếu không muốn chia sẻ, còn nếu bạn ấy muốn, bạn ấy sẽ chơi cùng các cháu”.

Những lời nói trên của người mẹ này làm cho nhiều cha mẹ khác không hài lòng và không đồng ý. Tuy nhiên, chị cũng đã chia sẻ suy nghĩ của mình như sau:

 “Nếu tôi, một người lớn, bước vào công viên, ngồi ăn bánh, tôi phải chia sẻ bánh của tôi với những người lạ mặt trong công viên không? Vì vậy, trong khi bạn đang nghĩ rằng tôi là kẻ ích kỷ, tôi đang dạy cho con trai tôi sự ích kỷ, nhỏ nhen…, thì thực sự có gì đó rất phiến diện và cảm tính khi đánh giá như thế? Chúng ta cứ thử đặt mình vào tình huống, một đứa trẻ chỉ muốn giữ đồ chơi của mình, không muốn đưa cho 6 người lạ, hoặc 6 người lạ đang đòi hỏi cái gì đó không thuộc về họ, ngay cả khi chủ nhân rõ ràng là không thoải mái? Mục tiêu của chúng tôi là dạy cho con cái chúng ta làm việc như người lớn. Trong khi tôi biết một số người lớn mà rõ ràng không bao giờ học được cách chia sẻ như trẻ em, tôi biết nhiều hơn những người không biết làm thế nào để nói không với người khác, hoặc làm thế nào để đặt ranh giới, hoặc làm thế nào để tự chăm sóc bản thân”.

 

 

Thật vậy, thông điệp của cô dường như dạy về trẻ em nhiều hơn là không chia sẻ.

Người mẹ đã kết thúc bài viết của mình: “Lần tiếp theo khi con của bạn chạy đến bên bạn, than phiền rằng một đứa trẻ khác không chia sẻ đồ chơi với con, hãy nhớ nói với chúng rằng chúng ta không sống trong một thế giới có xu hướng cần chia sẻ tất cả mọi thứ bạn có với bất cứ ai chỉ bởi vì họ nói như vậy, và tôi sẽ không dạy đứa trẻ của tôi rằng đó là cách con cần làm”.

Là một người làm cha mẹ, tôi thích những gì chị ấy đã nói. Tôi thường nghĩ về việc chúng tôi buộc những đứa trẻ của chúng tôi phải chia sẻ đến mức nào, tuy nhiên, khi trưởng thành, chúng tôi không chia sẻ công việc của mình với người khác một cách dễ dàng. Ví dụ, tôi có để cho một người tôi không biết sử dụng iPhone của tôi tại công viên? Hoặc bạn có sẵn sàng cho ai đó không quen dùng thỏi son của bạn? Tất nhiên là không. Tôi cũng đồng ý rằng nó thiết yếu để đặt ranh giới, rằng đôi khi chúng ta phải biết chia sẻ nhưng bài học này không phải là dễ dàng học được; Tôi đã 40 tuổi và tôi vẫn đang làm việc đó!

Cần lưu ý rằng tôi muốn con tôi học cách chia sẻ với nhau trong ngôi nhà của chúng tôi. Nhưng ngoài đó, và trong trường hợp những người lạ mặt ở công viên, tôi lại đồng ý với quan điểm của người mẹ trên!

Trong khi đó, có nhiều ý kiến đa chiều về quan điểm trên. Đây là một ví dụ:

“Những người lớn có lý do biện minh cho việc trẻ em chạy đến những đứa trẻ khác yêu cầu họ chia sẻ đồ chơi của họ với chúng, là vấn đề. Trẻ em được phép mang đồ chơi của họ đến công viên, nhưng trẻ em không phải chia sẻ với những đứa trẻ khác. Trẻ em không nên mong đợi mọi người chia sẻ mọi thứ với họ”.

“Tôi thì hy vọng là cô ấy cũng được dạy rằng những đứa trẻ khác cũng biết chia sẻ với bạn bè, và chúng sẽ nói “không” với con cô ấy nếu cậu ấy muốn chơi với đồ chơi mà họ có trong tương lai, nếu cậu ấy không muốn phải chia sẻ và thích chơi một mình”.

“Tôi cảm thấy bối rối bởi số người đồng ý với điều này và nghĩ rằng đây là điều không ổn.Điều này dường như phản tác dụng đối với sự phát triển xã hội, một khi những đứa trẻ khác có thể sẽ bắt đầu trở nên ích kỷ, sẽ không ai muốn chơi với họ cả… “